
- Vị giác đầu tiên ở Isfahan: Giữa mê cung chợ cổ và nỗi e dè ban đầu
- Abbas và bữa tối “định mệnh”: Khi Fesenjan kể chuyện ngàn năm
- Hơn cả Ghormeh Sabzi: Khám phá từng lớp hương vị và văn hóa Ba Tư
- Bài học từ một chén Sholeh Zard: Ẩm thực là cây cầu nối tâm hồn
- Những câu hỏi thường gặp về ẩm thực Iran
Vị giác đầu tiên ở Isfahan: Giữa mê cung chợ cổ và nỗi e dè ban đầu
Isfahan chào đón tôi bằng một làn không khí khô hanh và mùi gia vị thoang thoảng từ khu Grand Bazaar, pha lẫn chút khói xe cũ kỹ. Năm 2026, Iran vẫn là một thử thách thú vị với những ai tìm kiếm sự nguyên bản, và tôi đến đây với một tâm thế sẵn sàng cho mọi bất ngờ, ngoại trừ… ẩm thực. Thật lòng, hình dung về ẩm thực Iran Ba Tư của tôi lúc đó khá mơ hồ, chỉ xoay quanh thịt nướng và cơm. Tôi không sợ an ninh (kinh nghiệm 47 quốc gia đã cho tôi sự chai lì nhất định), cũng không lo về chi phí (đã chuẩn bị kỹ lưỡng), nhưng rào cản ngôn ngữ và sự khác biệt văn hóa ẩm thực luôn là điều khiến tôi chùn bước khi ở một mình.
Chiều đầu tiên, sau khi lang thang lạc lối giữa những ngõ hẻm bán thảm dệt tay và đồ đồng chạm khắc, bụng tôi réo lên. Tôi tìm đến một quán ăn nhỏ gần quảng trường Naqsh-e Jahan, nơi có vài khách du lịch và người địa phương. Tôi chỉ vào món Chelow Kebab trên thực đơn – lựa chọn an toàn nhất. Đĩa cơm Basmati hạt dài, tơi xốp, điểm xuyết nhụy nghệ tây vàng óng, ăn kèm xiên thịt cừu nướng mềm mọng, rắc chút sumac đỏ tươi. Ngon, đúng là ngon thật, nhưng có gì đó vẫn chưa đủ để chạm đến cái gọi là “tâm hồn ẩm thực” mà tôi vẫn luôn tìm kiếm. Cả buổi tối đó, tôi vẫn thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn văn hóa Ba Tư từ xa.
Để tránh bị lạc ở các khu chợ cổ như Grand Bazaar Isfahan, hãy dùng Google Maps hoặc ứng dụng bản đồ ngoại tuyến. Đánh dấu vị trí khách sạn và các điểm quan trọng. Nếu không có sóng, hãy hỏi người bán hàng – họ thường rất thân thiện và sẵn lòng chỉ đường, dù đôi khi cần dùng ngôn ngữ hình thể.
Sáng hôm sau, tôi quyết định tự cho mình một thử thách. Tôi muốn tìm một món gì đó thực sự truyền thống, thoát ly khỏi vùng an toàn của kebab. Tôi hỏi thăm Zahra, cô chủ nhà nghỉ nhỏ mà tôi đang ở. Zahra, với nụ cười hiền hậu dưới chiếc khăn trùm đầu màu xanh ngọc, gợi ý tôi nên thử Ghormeh Sabzi và Fesenjan, nhưng nhấn mạnh rằng Fesenjan là một món đặc biệt, không phải nhà hàng nào cũng làm chuẩn vị.
Abbas và bữa tối “định mệnh”: Khi Fesenjan kể chuyện ngàn năm
Theo lời Zahra, tôi tìm đến một nhà hàng tên “Bastani Traditional Restaurant” nằm khuất trong một con hẻm nhỏ gần quảng trường. Bước vào, tôi choáng ngợp bởi không gian đậm chất Ba Tư: những bức tranh cổ, đèn lồng và tiếng nhạc truyền thống nhẹ nhàng. Một người đàn ông trung niên, râu bạc phơ, dáng người phúc hậu, với đôi mắt lấp lánh nụ cười, tiến đến bàn tôi. Ông tự giới thiệu là Abbas, chủ nhà hàng.
Tôi cố gắng gọi món Fesenjan (فِسِنجان) bằng tiếng Ba Tư bập bẹ của mình. Abbas cười hiền, vỗ vai tôi và nói bằng tiếng Anh khá tốt: “Cô gái trẻ, Fesenjan không chỉ là một món ăn, nó là một bài thơ, một câu chuyện của Ba Tư. Cô phải ăn nó bằng cả trái tim.” Ông kể rằng Fesenjan là món hầm từ thịt gà hoặc vịt, nấu với sốt óc chó xay nhuyễn và lựu cô đặc. Mùi thơm của lựu quyện cùng vị béo bùi của óc chó tạo nên một hương vị chua ngọt, đậm đà rất đặc trưng.
Khi đĩa Fesenjan được dọn ra, tôi ngỡ ngàng. Món hầm có màu nâu đỏ sẫm, sánh mịn, bên trên rắc hạt lựu tươi. Tôi múc một thìa, nếm thử. Vị chua thanh của lựu, vị béo ngậy của óc chó, hòa quyện với miếng thịt gà mềm tan, tạo nên một bản giao hưởng vị giác mà tôi chưa từng trải nghiệm. Không quá nồng như món Ấn, không quá cay như món Thái, Fesenjan là sự cân bằng hoàn hảo, tinh tế và sâu lắng. Món này thực sự khác biệt so với ẩm thực Mông Cổ hay các vùng đất khác tôi từng đến.
Đó chính là khoảnh khắc định mệnh. Chiếc đĩa Fesenjan đã phá tan sự e dè của tôi, mở ra cánh cửa thực sự đến với ẩm thực Iran Ba Tư. Tôi nhận ra rằng, đằng sau sự bí ẩn của Iran là một nền văn hóa giàu có và một lòng hiếu khách ấm áp. Abbas ngồi xuống trò chuyện với tôi, kể về lịch sử của Isfahan, về những món ăn truyền thống được truyền lại qua nhiều thế hệ. Ông còn giới thiệu cho tôi món Tahdig (تهدیگ) – phần cơm cháy giòn rụm dưới đáy nồi, một món ăn mà mọi người Iran đều yêu thích. Với tôi, Tahdig là một khám phá tuyệt vời: giòn tan, béo ngậy và thơm lừng mùi nghệ tây, ăn kèm với một ít sốt Fesenjan còn lại thì đúng là không gì sánh bằng.
Khi gọi món Fesenjan, hãy hỏi nhà hàng liệu họ có thể điều chỉnh độ chua-ngọt theo khẩu vị của bạn hay không. Một số nơi làm rất chua, trong khi số khác lại ngọt hơn. Đừng ngại thử một chút Tahdig – đôi khi nó không có trong thực đơn nhưng bạn có thể yêu cầu (hãy học cách phát âm Tahdig thật chuẩn nhé!).
Hơn cả Ghormeh Sabzi: Khám phá từng lớp hương vị và văn hóa Ba Tư
Những ngày sau đó ở Isfahan, tôi đắm chìm vào thế giới ẩm thực. Tôi quay lại nhà hàng của Abbas và thử món Ghormeh Sabzi (قورمه سبزی) – món hầm rau thơm và thịt cừu hoặc thịt bò. Món này có màu xanh sẫm đặc trưng từ các loại rau thơm như ngò rí, mùi tây, thì là và hành lá, cùng với đậu tây và chanh khô (limoo Omani). Vị chua nhẹ của chanh khô, kết hợp với hương thảo mộc tươi, tạo nên một món ăn vô cùng độc đáo và bổ dưỡng. Nó không đẹp mắt bằng Fesenjan, nhưng hương vị lại khiến tôi nhớ mãi, một sự kết hợp lạ lẫm mà quyến rũ.
Tôi còn khám phá ra Abgoosht (آبگوشت) – một món súp thịt cừu và đậu hầm truyền thống, thường được ăn vào bữa trưa. Món này được phục vụ trong một nồi đất nhỏ, với một cái chày để bạn tự tay nghiền nát thịt và đậu, sau đó đổ nước súp vào ăn cùng bánh mì lavash. Đó là một trải nghiệm ăn uống rất thú vị và đậm chất địa phương, đặc biệt ấm bụng vào những ngày se lạnh.
Không thể không nhắc đến Ash-e Anar (آش انار) – súp lựu. Món súp này, phổ biến hơn vào mùa đông hoặc các dịp lễ hội, được nấu từ lựu, đậu xanh, thịt viên nhỏ và rau thơm. Vị chua ngọt của lựu kết hợp với độ béo của thịt và sự thanh mát của rau tạo nên một món ăn vừa lạ vừa quen, rất kích thích vị giác. Tôi tìm thấy món này ở một quán ăn nhỏ trong khu Chahar Bagh – một con phố lớn ở Isfahan.
Và để giải khát, tôi thử Doogh (دوغ) – một loại đồ uống sữa chua mặn, pha thêm bạc hà hoặc hoa hồng. Ban đầu, tôi khá e dè vì vị mặn của sữa chua, nhưng sau vài ngụm, tôi lại thấy nó rất hợp để cân bằng với các món ăn nhiều gia vị. Nó giống như một loại lassi mặn của Iran, một trải nghiệm vị giác khá khác biệt.
Người Iran rất coi trọng sự hiếu khách và chia sẻ. Khi được mời ăn, hãy luôn nhận lời (nếu có thể) và đừng ngại thử những món mới. Chi phí cho một bữa ăn truyền thống ở các nhà hàng tầm trung ở Isfahan thường vào khoảng 150.000 – 300.000 Rial Iran (tức khoảng 3-7 USD vào năm 2026, tùy tỷ giá). Luôn hỏi giá trước hoặc kiểm tra thực đơn kỹ lưỡng để tránh phát sinh.
Dưới đây là chi phí tham khảo cho hình thức du lịch tự túc, dựa trên kinh nghiệm thực tế của Opal Guide năm 2026. Mức giá có thể dao động ±10-15% tùy mùa và biến động tỷ giá.
Chi phí tham khảo cho một bữa ăn truyền thống ở Isfahan (2026):
- Chelow Kebab: 150.000 – 250.000 IRR (khoảng 3-5 USD)
- Fesenjan/Ghormeh Sabzi: 200.000 – 350.000 IRR (khoảng 4-7 USD)
- Abgoosht: 180.000 – 300.000 IRR (khoảng 3.5-6 USD)
- Ash-e Anar: 100.000 – 180.000 IRR (khoảng 2-3.5 USD)
- Doogh: 30.000 – 60.000 IRR (khoảng 0.6-1.2 USD)
- Trà/Đồ uống khác: 20.000 – 50.000 IRR (khoảng 0.4-1 USD)
Lưu ý: Tỷ giá có thể biến động lớn, hãy kiểm tra tại thời điểm bạn du lịch.
🎯 Muốn đi tour trọn gói không phải lo gì?
Opaltravel thiết kế tour cá nhân hóa cho Iran với giá trọn gói: vé bay + visa + lưu trú + hướng dẫn người Việt + bảo hiểm + xe đưa đón. Liên hệ để được tư vấn lịch trình và báo giá phù hợp với nhu cầu riêng của bạn.
Bài học từ một chén Sholeh Zard: Ẩm thực là cây cầu nối tâm hồn
Vào buổi tối cuối cùng ở Isfahan, Abbas mời tôi một chén Sholeh Zard (شلهزرد) – pudding gạo nghệ tây truyền thống, thường được phục vụ vào các dịp lễ hội hoặc dùng làm món tráng miệng đặc biệt. Món này có màu vàng óng của nghệ tây, điểm xuyết bằng quế và hạnh nhân lát. Vị ngọt nhẹ, béo ngậy và hương thơm nồng nàn của nghệ tây khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Abbas nói: “Sholeh Zard là món của sự sẻ chia, của lòng biết ơn.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra bài học lớn nhất từ chuyến đi này: ẩm thực không chỉ là việc lấp đầy dạ dày. Nó là một ngôn ngữ, một cách để hiểu về lịch sử, về văn hóa, và quan trọng hơn cả, là để kết nối con người. Từ một người e dè, sợ hãi những điều lạ lẫm, tôi đã hoàn toàn mở lòng nhờ những món ăn và những con người nồng hậu như Abbas. Những món ăn Ba Tư cổ đại ở Isfahan không chỉ nuôi dưỡng cơ thể tôi mà còn nuôi dưỡng tâm hồn tôi.
Chuyến đi này củng cố thêm niềm tin của tôi rằng, những hành trình độc bản, những trải nghiệm chân thực, dù có chút chông gai ban đầu, luôn mang lại những giá trị vô giá. Nó không chỉ là những cảnh đẹp được check-in, mà là những câu chuyện được kể, những hương vị được nếm, và những con người được gặp gỡ. Đó chính là tinh thần mà Opaltravel luôn muốn mang đến cho khách hàng.
Những câu hỏi thường gặp về ẩm thực Iran
❓ Làm thế nào để gọi món bằng tiếng Ba Tư nếu tôi không biết tiếng?
Hầu hết các nhà hàng lớn ở Isfahan đều có thực đơn tiếng Anh. Nếu không, bạn có thể chỉ vào hình ảnh (nếu có) hoặc dùng ứng dụng dịch thuật trên điện thoại. Người dân Iran rất thân thiện, họ sẽ cố gắng giúp bạn.
❓ Có cần lưu ý gì về dị ứng thực phẩm khi ăn ở Iran không?
Các món ăn Iran thường chứa các loại hạt (óc chó trong Fesenjan), sữa (trong Doogh) và gluten (trong bánh mì). Nếu bạn có dị ứng, hãy chuẩn bị một tấm thẻ ghi rõ các thành phần cần tránh bằng tiếng Ba Tư và đưa cho nhà hàng.
❓ Món ăn Iran có cay không? Người Việt có dễ ăn không?
Ẩm thực Iran không cay nóng như các nước Đông Nam Á. Gia vị chủ yếu là nghệ tây, quế, thì là, bạch đậu khấu, tạo nên hương vị thơm nồng và tinh tế. Hầu hết các món đều khá dễ ăn và hợp khẩu vị người Việt.
❓ Có những món chay nào phổ biến ở Isfahan không?
Tuy ẩm thực Iran thiên về thịt, nhưng vẫn có các lựa chọn chay như Ash-e Reshteh (súp mì và đậu), Mirza Ghasemi (cà tím hun khói với trứng và cà chua), hoặc Kookoo Sabzi (trứng chiên rau thơm). Hãy hỏi nhà hàng để biết thêm.
❓ Nên thử món tráng miệng nào ngoài Sholeh Zard?
Ngoài Sholeh Zard, bạn có thể thử Bastani Sonnati (kem nghệ tây truyền thống với hoa hồng và hạt dẻ cười), Faloodeh (mì gạo đông lạnh với siro hoa hồng và chanh), hoặc Baghlava (bánh ngọt nhiều lớp với hạt và mật ong).
❓ Văn hóa ăn uống ở Iran có gì đặc biệt?
Người Iran thường ăn cùng gia đình, chia sẻ các món ăn trên một mâm lớn. Họ rất hiếu khách và thích mời trà, đồ ngọt. Khi được mời, hãy thể hiện sự trân trọng. Luôn rửa tay sạch trước khi ăn.

Leave A Comment